Chiều 25 Tết năm 2025, giữa dòng người tất bật những ngày cuối năm, tôi bất ngờ gặp lại Tú và mẹ em tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108. Trước mắt tôi là một cậu thiếu niên đã lớn hơn nhiều, dáng người cứng cáp, ánh mắt có thần, nụ cười rụt rè nhưng đầy sức sống. Khó ai có thể tin rằng hai năm trước, em từng là một bệnh nhi suy kiệt đến mức gia đình gần như tuyệt vọng.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi lặng đi. Những ký ức về lần đầu gặp Tú bỗng hiện lên rõ ràng trong tôi. Tú sinh năm 2009, mắc bệnh Crohn (viêm ruột từng vùng) và đã điều trị nhiều nơi. Sinh ra gia trong một gia đình thộc vùng nông thôn nghèo khó, bố mẹ làm ruộng, kinh tế chật vật. Vì bệnh kéo dài, Tú phải nghỉ học. Khi đến Bệnh viện em ở trong tình trạng khiến ai nhìn cũng xót xa: suy kiệt nặng, gần như không ăn uống được, cân nặng chỉ khoảng 25 kilogam. Cơ thể gầy gò, nhỏ bé của em giường như nằm lọt thỏm trên giường bệnh, ánh mắt mệt mỏi và buông xuôi. Trong nước mắt, mẹ em tâm sự rằng đã có lúc gia đình gần như chuẩn bị tinh thần cho điều xấu nhất.
Những ngày đầu tiếp cận không hề dễ dàng. Do đau đớn kéo dài và được bố mẹ thương chiều, Tú có phần bướng bỉnh, khép mình, khó hợp tác. Có lúc em quay mặt vào tường, im lặng trước mọi lời hỏi han. Tôi đã chọn cách bắt đầu thật chậm, đơn giản như ngồi cạnh em trò chuyện với em bằng những câu hỏi quan tâm nhẹ nhàng, kiên nhẫn chờ em mở lòng, dù chỉ một chút nhỏ thôi. Cùng với đó, là sự phối hợp điều trị của các bác sĩ Khoa điều trị ống tiêu hóa vẫn từng tiến triển của em. Tôi chứng kiến những buổi hội chẩn kéo dài của các bác sĩ, những ánh mắt trăn trở trước diễn biến bệnh. Ở đó không chỉ có chuyên môn mà còn là sự nỗ lực giữ lại cơ hội sống cho một đứa trẻ.
Sau khi trao đổi với bác sĩ về hoàn cảnh của Tú, tôi thực hiện mở quản lý trường hợp (hỗ trợ toàn diện) cho em và mẹ. Chúng tôi đồng hành tâm lý để người mẹ vững vàng hơn trong những ngày em nằm viện, kết nối các nguồn lực hỗ trợ để gia đình bớt gánh nặng chi phí, kiên trì động viên để Tú dần hợp tác điều trị. Đó là một hành trình không ồn ào, nhưng bền bỉ.
Sau hai đợt truyền thuốc sinh học, tình trạng của Tú có cải thiện nhưng chưa ổn định. Khi các bác sĩ quyết định hội chẩn ngoại khoa, cả gia đình bước vào những ngày chờ đợi đầy lo lắng. Và kết quả cuối cùng cũng đúng như điều mà tất cả chúng tôi mong đợi. Gia đình em vỡ òa trong niềm vui, còn chúng tôi — những người dõi theo hành trình ấy chỉ lặng lẽ thở phào. Hành trình của nhân viên công tác xã hội chưa dừng lại ở đó. Sau khi ra viện, chúng tôi vẫn tiếp tục theo dõi, động viên và đồng hành để Tú từng bước trở lại với cuộc sống được đi học được quay trở lại với bạn bè, thầy cô. Ngày em quay lại trường học, tôi thực sự xúc động. Một đứa trẻ từng co ro trên giường bệnh, giờ đã có thể mang cặp đến lớp như bao bạn bè khác.
Chiều hôm đó, khi gặp lại Tú khỏe mạnh và đầy hy vọng tại Bệnh viện trong lần tái khám, tôi biết mọi nỗ lực ngày ấy đều xứng đáng… Với tôi, thành công lớn nhất không chỉ là một ca bệnh điều trị thành công, mà là hôm nay, em đã được sống đúng với tuổi thơ của mình, được học tập, được lớn lên, được mơ ước.
Nhìn lại hành trình ấy, tôi càng tin rằng: Công tác xã hội có thể lặng thầm… Nhưng những giá trị mà nó mang lại có thể theo một con người rất lâu, rất xa. Và tôi biết trên hành trình trưởng thành của Tú mình đã may mắn được đồng hành một đoạn.
Nếu đoạn đường ngắn ấy có thể giúp một đứa trẻ tiếp tục lớn lên…
Nếu sự đồng hành bền bỉ ấy có thể giúp một gia đình giữ lại hy vọng…thì đó chính là giá trị sâu sắc và lâu dài nhất của nghề công tác xã hội. Một nghề lặng thầm…nhưng những điều nó vun đắp cho cuộc đời thì bền bỉ và đi rất xa.
Và tôi vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường ấy, bình lặng nhưng đầy ý nghĩa.

Nguyễn Thị Toán – Ban Công tác xã hội
Trong công việc của một kỹ thuật viên tại Khoa Truyền máu - Bệnh viện TWQĐ 108, tôi gặp rất nhiều người đến hiến máu tình nguyện. Có người chỉ đến một lần, có người trở thành gương mặt quen thuộc sau nhiều năm gắn bó. Với Khoa Truyền máu, cô Xuân Thị Hồng như là một người thân, chúng tôi hay gọi cô là “Bông hoa hiến máu nhân đạo”.
Tôi gặp cô vào một buổi sáng đầu thu năm 2023, trong lần đầu cô đến hiến máu tại Bệnh viện TWQĐ 108. Ngay từ lần gặp đầu tiên, cái tên Xuân Thị Hồng đã để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt. Hai chữ "Xuân Hồng" gợi nhớ đến Lễ hội Xuân hồng - ngày hội hiến máu mà những người làm công tác truyền máu như chúng tôi luôn háo hức chờ đón mỗi dịp đầu năm. Có lẽ vì thế mà mỗi lần nhắc đến cô, tôi lại nghĩ đến một "bông hoa" lặng lẽ nhiều năm âm thầm trao đi những giọt máu hồng để nối dài hy vọng sống cho người bệnh.
Người phụ nữ sinh năm 1969 mang theo nụ cười hiền hậu, giọng nói nhẹ nhàng và sự chân thành khiến ai tiếp xúc cũng cảm thấy gần gũi. Trong lúc chờ đến lượt hiến máu, cô kể rằng mình đã bắt đầu tham gia hiến máu tình nguyện tại quê hương Thái Nguyên từ năm 2013. Nhưng đến năm 2023, sau một thời gian con gái út được phẫu thuật rò luân nhĩ tại Bệnh viện TWQĐ 108, cảm nhận được sự tận tâm của đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng trong quá trình điều trị cho con, cô quyết định hiến máu tại chính nơi này như một lời cảm ơn chân thành. Kể từ đó, đều đặn khoảng ba lần mỗi năm, cô lại bắt xe từ Thái Nguyên xuống Hà Nội để hiến máu. Đến nay, cô đã có 43 lần hiến máu tình nguyện, trong đó hơn 10 lần hiến máu tại Bệnh viện TWQĐ 108.
“Bông hoa hiến máu nhân đạo” Xuân Thị Hồng
Quãng đường từ Thái Nguyên xuống Hà Nội chưa bao giờ là ngắn, mỗi lần hiến máu là một lần cô phải dậy từ rất sớm, bắt chuyến xe đầu ngày, dành cả buổi cho việc đi và về. Thế nhưng hầu như năm nào cô cũng thu xếp để có mặt đúng hẹn. Qua những lần trò chuyện, tôi mới hiểu phía sau nụ cười hiền hậu ấy là biết bao vất vả. Chồng cô mắc bệnh tâm thần nhiều năm, một mình cô vất vả nuôi 3 đứa con khôn lớn, con gái lớn từng bị tai nạn giao thông đến nay sức khỏe vẫn còn nhiều ảnh hưởng. Có lần tôi hỏi: “Cô đăng ký hiến máu nhiều như vậy, đi lại xa xôi, hoàn cảnh gia đình cũng còn nhiều khó khăn, cô có thấy ngại không?”
Cô mỉm cười, ánh mắt vẫn hiền hậu như mọi lần: “Giọt máu cho đi có thể cứu sống một con người, cô còn khỏe thì còn giúp được. Mỗi khi biết Bệnh viện TWQĐ 108 cần máu cho các ca ghép đa tạng hay người bệnh nặng, cô chỉ mong giọt máu của mình sẽ góp thêm một cơ hội để ai đó được tiếp tục sống.”
Mỗi lần trực tiếp lấy máu cho cô, tôi đều cảm nhận được sự bình thản và niềm vui hiện rõ trên gương mặt người phụ nữ ấy. Sau khi hiến máu xong, điều cô quan tâm không phải là bản thân mình, mà thường là câu hỏi: “Gần đây có nhiều người đến hiến máu không cháu? Nguồn máu của Bệnh viện có đủ cho người bệnh không?”
Tôi nhận thấy điều đáng quý nhất ở cô Hồng có lẽ không nằm ở con số 43 lần hiến máu, mà ở sự bền bỉ suốt hơn một thập kỷ. Giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa biết bao khó khăn của gia đình, cô vẫn chọn san sẻ những gì mình có cho nhiều người khác. Trong mắt tôi và nhiều đồng nghiệp ở Khoa Truyền máu, cô Hồng giống như một đóa hoa, dù trải qua nhiều giông gió của cuộc đời cô vẫn luôn hướng về những mùa xuân hạnh phúc, về những điều tử tế và lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người xung quanh. Cảm ơn cô Xuân Thị Hồng vì đã chọn đồng hành cùng Khoa Truyền máu - Bệnh viện TWQĐ 108 trên hành trình “Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại”.
KTV Chu Thị Kiều Trang - Khoa Truyền máu
Thùy Linh – Bộ phận Truyền thông, Phòng KHQS